Ban đầu, doanh nghiệp - doanh nhân là nhóm đối tượng đầu tiên được cảnh báo về
cách mạng 4.0, rằng là họ sẽ chịu thua thiệt trước nhất nếu ngay từ bây giờ không thay đổi tư duy, không đổi mới cách làm ăn, không biết vận dụng công nghệ, không hội nhập toàn cầu.
Nói đã đời, thế rồi đây đó vẫn bắt gặp mấy bản tin buồn, kiểu như: Doanh nghiệp còn thờ ơ với cách mạng 4.0!
Rồi đến lượt công nhân - lao động. Công bằng mà nói các ngành, các cấp đã rất nỗ lực thông tin - tuyên truyền về cách mạng 4.0 nhưng kỳ thực là rất khó "nhập" vào đầu óc họ. Cảnh báo công nhân - lao động nhà máy nếu không chịu học hỏi, không tăng năng suất lao động... thì sẽ mất việc hàng loạt - tức là đói - bởi vào thời kỳ cách mạng 4.0 robot sẽ thay thế con người, thì thấy viễn cảnh thất nghiệp cũng sợ thật đấy nhưng biết làm gì bây giờ. Thời gian và tiền bạc đâu mà học hỏi để "tân kỳ hóa" tri thức? Sức người có hạn, đã tăng ca đụng trần rồi thì làm sao tăng năng suất nổi nữa? Có được mấy doanh nghiệp chịu cho công nhân - lao động đi học để hướng tới 4.0 như kêu gọi? Cái bụng đang đói, túi tiền đang rỗng thì người làm công ăn lương cần cái trước mắt đã, chẳng cần biết con robot nó sẽ đe dọa mình thế nào. Tức là "có thực mới vực được đạo", ngày nào đời sống công nhân - lao động còn chưa no đủ, chưa tích lũy được thì họ chưa thể nghĩ đến những điều xa vời. Cách mạng 4.0 là một trong những điều mà họ cho là rất xa vời đó.